Thứ Tư, 30 tháng 1, 2013

VÌ CUỘC ĐỜI LÀ NHỮNG VÒNG QUAY




Về tôi:^.^

Đôi khi tôi luôn thắc mắc tại sao có những lúc gặp một người nào đó lần đầu tiên lại có cảm giác như mình đã gặp người này ở đâu đó rồi..quen lắm..nhưng không thể nhớ ra..mà thực sự là chưa từng gặp!

Cũng có những lúc làm một việc gì đó trong một khung cảnh nào đó tôi lại có cảm giác như mình đã từng trải qua sự việc này rồi, cũng khung cảnh này, cũng những hành động lặp lại như thế! Có những lúc phải tự nhéo mình thật đau để biết rằng những gì mình trải qua đây không phải là mơ.

Những cảm giác mơ hồ ấy không chỉ xảy ra một lần mà lặp lại rất nhiều lần. Dần dần rồi cũng thôi thắc mắc, thôi tự hỏi tại sao nữa vì tôi nghĩ rằng “Vì cuộc đời là những vòng quay”.
Những vòng quay ấy có thể nhanh, có thể chậm nhưng rồi nó cũng sẽ hoàn thành một chu trình quay của nó và đưa ta về với những sự việc, những con người mà ta từng gặp,từng quen.

Có những thói quen cho dù cố bỏ, thậm chí đã bỏ được một thời gian, rồi tới một lúc nào đó nó lại được thực hiện trở lại bởi chính bản thân người đã quyết tâm từ bỏ nó.

Có những kỉ niệm dù cố chôn sâu tới tận ngõ ngách sâu nhất, bí ẩn nhất của trái tim rồi cũng có ngày ùa về bất chợt, khiến ta cảm thấy bì ngùi, lại muốn một lần nữa được trải qua những kỉ niệm ấy dù vui..dù buồn.

Cũng có những con người đã từng rất thân quen, tôi chắc rằng lúc đó bánh xe cuộc đời mới nhích được những milimet đầu tiên trong hành trình dài của nó, rồi khi những vòng quay thực sự vào guồng, người thân quen ấy sẽ xa ta dần cho tới khi không còn trông thấy nữa. Nhưng vòng quay ấy hình tròn nhỉ?

Thế nên dù muốn hay không nó lại phải trở về điểm xuất phát,thế nên dù muốn hay ko ta cũng sẽ gặp lại người thân quen ấy..và rồi những kỉ niệm lại bắt đầu từ đây????

Về chúng ta:
 Ngẫm nghĩ thật giống cụ non nhưng đúng thật là chúng ta đang lặp lại những gì mà cha mẹ,ông bà đã từng trải qua đấy. Sinh,lão,bệnh,tử quả là một chu trình bất di bất dịch!
1...2...3... Hãy sống vì tương lai ngày mai của chúng ta.
Uh!.Vì cuộc đời là những vòng quay vậy.

Giữa dòng đời của cuộc sống, Pé ù cần vòng tay của m.n.^.^.
 P/s: Mến chúc tất cả m.n đón xuân Quý Tỵ an lành, hạnh phúc..!!!

Thứ Năm, 3 tháng 1, 2013

Gửi Mẹ: [Khoảng Lặng Của Con]


Chưa bao giờ con muốn im lặng như lúc này.
Im lặng! Đó là điều mà con ko bao giờ muốn.
Con yêu thích tiếng cười, yêu thích sự náo nhiệt hơn bất cứ thứ gì
Vâng..
Nhưng giờ thì...
Con..Muốn im lặng & cảm nhận thôi. 

Có lẽ con đã khác xưa đôi chút rồi...
Có lẽ, con đã sai rất nhiều ở việc nhìn nhận, yêu thương và đặt niềm tin ở một con người, tại con ngây thơ, cả tin hay ngu ngốc? Chắc là do tất cả, nhưng cũng cần phải cảm ơn mọi thứ để mình trưởng thành thêm một ít. 
Sẽ chẳng thể nào biết được người khác có thật sự tốt với con không nếu con không rơi vào cảnh cùng cực nhất, sẽ không thể nào hiểu rõ được lòng người nếu con luôn ở một vị thế đủ đầy, và cũng sẽ chẳng nhận ra được lòng người bạc bẽo ra sao nếu con không đứng ở nơi thất bại.

Đúng mẹ nói..."Con đã làm mẹ khó xử...Vì Con ngang bướng..Con cố chấp"..Con chưa 1 lần nói lời xin lỗi để mẹ nghe..Mà con chỉ nói trong tâm con mà thôi.....Để nhìn nhận cuộc sống này, con luôn biết mình ở vị trí nào trong cuộc sống hiện tại của con mẹ à..Có lẽ con ko có bản lĩnh để nói ra những điều đó...Với khoảng lặng để con nhìn thấy rõ trong thời gian tới, con sẽ thay đổi cách sống của con...Con sẽ là "Pé Im Lặng"..để bước típ con đường này của con...
P/s: Tập Im Lặng..@_@.